Chúa nhật IV, Phục sinh, Năm A, Ga 10,1-10 Chúa chiên nhân lành

0:00
🎙️ Nữ miền Nam
🎙️ Nam miền Nam

Chúa nhật IV, Phục sinh, Năm A, Ga 10,1-10

Chúa chiên nhân lành

Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

Từ dụ ngôn Chúa Giêsu kể trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta có thể hình dung một ràn chiên hay một chuồng chiên rất lớn, trong đó có nhiều bầy chiên do nhiều mục tử chăn dắt. Ràn chiên chỉ có một người giữ cửa. Ban đêm, tất cả chiên ngủ lại trong ràn. Sáng sớm, các mục tử sẽ đến gọi đàn chiên của mình, đưa chúng đến những đồng cỏ.

Chúa Giêsu quả quyết: “Tôi là cửa cho chiên ra vào. Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì được ơn cứu độ. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ xanh tươi”, hàm nghĩa: Chúa là cánh cửa duy nhất mở ra để cho chúng ta đến hưởng ơn cứu độ. Vì khi xưa, khi tổ tông phạm tội phản nghịch cùng Thiên Chúa thì cửa thiên đàng đóng lại. Nhưng nay, nhờ Chúa Giêsu – Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể làm người, chịu khổ hình, chết và phục sinh đã mở đường cứu rỗi cho mọi người

Chúa thực là người mục tử nhân lành. Chúa yêu quý từng con chiên theo cách riêng, Chúa đặt tên cho từng con một, biết đặc điểm, tính cách của từng con, và dù rằng trong đàn chiên có nhiều con đi nữa thì Chúa vẫn gọi chính xác đích danh từng con và dẫn chúng đi tới đồng cỏ xanh tươi.

Chúa là mục tử nhân lành. Còn con chiên là chính mỗi kitô hữu. Chúng ta là những con chiên cưng của Chúa. Chúng ta được Chúa yêu quý đến độ “bỏ trời mà xuống thế gian”, đi tìm và vác ta trên vai thánh của Ngài, đưa ta vào đồng cỏ xanh tươi là Hội thánh Chúa, nơi ta được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Ta được Chúa yêu quý đặt tên, tên thánh… và kêu vào hưởng hạnh phúc viên mãn với Ngài.

Chiên của Chúa được diễm phúc là vậy. Thế thì, ta thực có là chiên ngoan của Chúa hay không, dấu hiệu nào chứng tỏ điều đó? Thưa: Chiên của Chúa thì nghe tiếng Chúa. Chiên của Chúa thì đi theo Chúa. Vậy thì, cứ xét xem ta có nghe tiếng Chúa, nhận ra tiếng Chúa qua những sinh hoạt thường ngày hay không, ta có trung thành mến Chúa yêu người hay không mà biết ta đang là chiên của Chúa ở mức độ nào.

Một ngày kia, Chúa Giêsu đã hiện ra cùng thánh Giêrônimô và hỏi:

– Này Giêrônimô, hôm nay con có gì để dâng cho Ta không?
Thánh Giêrônimô đáp:

– Con dâng cho Chúa tất cả những bộ sách mà con đã viết và nhất là bộ Kinh Thánh con vừa mới dịch xong.

Chúa Giêsu mỉm cười chấp nhận, nhưng chưa hoàn toàn thỏa mãn, Ngài hỏi thêm:

– Con còn có gì nữa để dâng cho Ta không?

Thánh Giêrônimô không chút do dự trả lời:

– Con dâng cho Chúa tất cả những hy sinh, khổ cực con gặp thường ngày từ trước tới giờ. Con dâng cho Chúa trọn cả cuộc đời tu trì của con đây.

Chúa Giêsu chấp nhận, nhưng vẫn chưa mãn nguyện, Ngài lại hỏi thêm lần thứ ba:

– Con còn có gì để dâng cho Ta nữa không?

Lần này, thánh Giêrônimô tỏ vẻ phân vân và nhỏ nhẹ thưa cùng Chúa:

– Thì con đã dâng cho Chúa tất cả rồi, còn gì tốt đẹp nữa đâu, mà con có thể dâng cho Chúa được.

Chúa Giêsu nhìn Giêrônimô với đôi mắt nhân từ, tràn đầy yêu thương và phán:

– Giêrônimô, tại sao con không dâng cho Ta những tội lỗi, những tật xấu của con? Con giữ nó làm gì? Ta đã xuống thế, chịu chết trên thập giá là để đền tội lỗi con mà.

Thế là, Thánh Giêrônimô đã dâng cho Chúa tất cả, kể cả những tội lỗi của mình.

Câu chuyện cho thấy Chúa là mục tử nhân lành luôn luôn thương yêu chúng ta vô cùng bất kể chúng ta thánh thiện hay tội lỗi. Xin cho chúng ta cũng trở nên những mục tử biết xót thương nhau trong cuộc sống thường ngày. Amen.

Bài viết liên quan

BÀI VIẾT MỚI