Thứ Hai, Tuần XIV Thường niên, Mt 9,18-26
Chạm vào Chúa
Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist.
Tin Mừng hôm nay thuật lại hai phép lạ xảy ra gần như đồng thời, xoay quanh một tâm điểm duy nhất: lòng tin mạnh mẽ đặt nơi Chúa Giêsu. Đó là lòng tin của vị thủ lãnh khi đứa con gái ông vừa mới qua đời, và lòng tin của người đàn bà bị băng huyết mười hai năm.
Trong dòng người đông đúc chen lấn, chỉ có một người đàn bà âm thầm tiến lại phía sau và chạm vào áo Chúa, nhưng lại là người duy nhất được chữa lành. Phép lạ xảy ra không vì bà nói nhiều, không vì bà có vị thế hay công trạng, nhưng vì bà tin tưởng tuyệt đối:
“Tôi chỉ cần sờ vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.”
Đó là lòng tin hành động – một lòng tin biết vượt qua mọi cản trở. Bà không chỉ mang bệnh thể lý, mà còn mang trong mình sự xấu hổ, bị loại trừ và khinh thường theo luật Lêvi: người phụ nữ ra huyết bị coi là ô uế, không được chạm đến người khác và phải sống tách biệt. Vậy mà, trong cơn khốn cùng, bà không buông xuôi, nhưng liều mình chen lấn giữa đám đông để chạm vào Chúa, nguồn của sự sống.
Chúa Giêsu không chỉ chữa lành bệnh thể xác cho bà, Người trao ban cho bà sự phục hồi toàn diện:
Từ bị loại trừ trở nên được đón nhận: “Này con…” – một lời gọi đầy yêu thương.
Từ xấu hổ thành vinh dự: “Lòng tin của con đã cứu con” – một lời khen công khai trước đám đông.
Từ bất an thành bình an: “Con hãy yên tâm” – một lời ban bình an từ Đấng Thiên Sai.
Bà chạm vào áo, nhưng thật ra Chúa lại chạm vào bà trước – chạm vào cõi lòng tan nát, vào nỗi đau câm nín, vào tiếng kêu âm thầm chưa từng được nghe đến. Và trong cuộc gặp gỡ ấy, ơn cứu độ nở hoa.
Hình ảnh người đàn bà băng huyết cũng là hình ảnh của chính mỗi chúng ta: có những lúc linh hồn ta ra “huyết” – hao mòn trong những thất vọng, nghi ngờ, tội lỗi hay nỗi sợ hãi; có những lúc ta cảm thấy bị loại trừ khỏi Thiên Chúa, xa lạ với cộng đoàn và thậm chí, xa lạ với chính mình. Nhưng chỉ cần một lòng tin đơn sơ, một cái “chạm” tinh thần, là đủ để mở ra ơn chữa lành.
Câu hỏi lớn được đặt ra:
Trong dòng người hôm ấy, ai cũng chạm vào Chúa, nhưng tại sao chỉ một người được chữa lành?
Câu trả lời chính là chất lượng của lòng tin. Có người chạm vì tò mò, vì thói quen, vì náo động đám đông. Nhưng chỉ một người chạm với lòng tin thiết tha – và đức tin ấy đã mở cửa cho ân sủng.
Chúng ta cũng vậy. Ta dự lễ, rước lễ, đọc kinh, phục vụ, nhưng có thật là ta đang “chạm vào” Chúa không? Hay ta đang làm tất cả chỉ như một thói quen? Ta sống gần Chúa đấy, nhưng lòng ta có thật sự chạm đến Người không? Có những “đám đông” trong ta – những tạp niệm, những lo toan, định kiến – đang chen lấn ngăn ta tiếp cận Chúa.
Chúa vẫn ở đó. Áo Người vẫn gần. Nhưng chỉ lòng tin mới chạm được.
Hằng năm, khi đến các trung tâm hành hương, ta thường thấy những bảng tạ ơn chất đầy tường, không ít trong số đó là của những người ngoài Công giáo. Phải chăng lòng tin của họ – dù đơn sơ – lại mạnh mẽ hơn lòng tin của nhiều người trong chúng ta? Phải chăng họ đang chạm vào Chúa bằng cả tấm lòng, trong khi nhiều khi ta chỉ chạm Người bằng môi miệng?
Nguyện xin Chúa cho chúng con đừng trở thành đám đông ồn ào mà xa lạ với Chúa. Nhưng như người đàn bà bị băng huyết, như vị thủ lãnh có con gái chết, xin ban cho chúng con một lòng tin biết “chạm vào Chúa” bằng tất cả con tim khiêm nhường và cậy trông, để những phép lạ tình yêu vẫn tiếp tục được thực hiện trong cuộc đời chúng con hôm nay. Amen.
Tin Mừng hôm nay thuật lại hai phép lạ của lòng tin: lòng tin của vị thủ lãnh và lòng tin của người đàn bà bị băng huyết.
Chúng ta chú ý đến những biểu hiện lòng tin mạnh mẽ của người đàn bà bị băng huyết – khiến cho phép lạ được hiển hiện. Phép lạ người đàn bà băng huyết được lành xảy ra khá bất ngờ giữa quãng đường đám đông dân chúng chen lấn đi theo Chúa Giêsu đến nhà vị thủ lãnh.
Thực tế, “Có bệnh thì vái tứ phương”, thế nên, người đàn bà bị băng huyết mười hai năm đã phải chạy chữa nhiều thầy ở nhiều nơi mong thoát khỏi cảnh khốn khổ này. Khi nghe người ta đồn về Chúa Giêsu, và dù chỉ mới thấy Người ở xa xa, nhưng bà đã hoàn toàn tín thác: “Tôi chỉ cần sờ vào áo choàng của Người thôi là sẽ được cứu chữa!”, rồi bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người và sờ vào áo choàng của Người, ngay tức khắc bà được lành bệnh.
Hình ảnh người đàn bà bị bệnh lách qua đám đông, để sờ vào tua áo của Chúa. Đó là một hành động anh hùng diễn tả lòng tin mạnh mẽ đến nỗi không có gì ngăn cản được bà. Vì lẽ, theo sách Lêvi 15,19, người đàn bà băng huyết tức là đã bị ô uế, do đó, ai đụng đến bà cũngsẽ bị nhiễm uế. Chính vì vậy, Luật cấm bà hiện diện ở những nơi đông người. Bà bị khai trừ khỏi đời sống tôn giáo và đời sống hôn nhân. Thế mà, con người cùng khổ này có lòng khao khát sống mãnh liệt, dám liều mạng “lách qua đám đông” để “chạm vào” Chúa Kitô nguồn sống. và bà đã được “sống”.
Từ một người bị xã hội loại trừ, xa tránh, Chúa cho bà lại gần đụng chạm đến Người.
Từ một người yếu đau bệnh tật, không có niềm vui, Chúa cho bà được mạnh khỏe, vui vẻ.
Từ một người bị ô uế, bất an, Chúa chữa bà lành sạch cho bà được bình an trong tâm hồn.
Chúa nhìn bà với ánh mắt đầy cảm thông. Người tái nhập bà vào đời sống cộng đoàn và khen ngợi bà giữa cộng đồng: “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con”.
Vâng, khởi đi từ một ý nghĩ táo bạo chạm vào áo choàng của Chúa sẽ được lành, bà nhận được cả một bầu trời ơn thánh Chúa đã dọn sẵn. Thực ra, với lòng tin mạnh mẽ, bà đã chạm được vào tình yêu vô biên của Chúa.
Hẳn nhiên trên con đường đi theo Chúa hôm ấy, đã có rất nhiều người chen lấn đụng chạm vào Chúa nhưng chỉ có một người đàn bà băng huyết nhận được ơn chữa lành. Bởi vì, bà đã hành động với lòng tin, chứ không như đám đông hành động theo thói quen. Chúa thấu suốt lòng tin của bà với lời khen ngợi: “Lòng tin của con đã cứu con”. Cũng vậy với lòng tin mạnh mẽ mà viên thủ lãnh có đứa con gái đã chết được Chúa cứu sống.
Như vậy, sứ đệp Tin Mừng công bố cho chúng ta: bất cứ ai chạy đến gần Chúa với lòng tín thác thì chắc chắn sẽ được Chúa cứu chữa, cho dù họ có là ai: thủ lãnh hay dân thường, đàn ông hay đàn bà, trong đạo hay ngoài đời, thánh thiện hay tội lỗi. Chỉ cần họ thành tâm tín thác vào Chúa, thì chắc chắn sẽ nhận được tình thương của Chúa.
Khi có dịp hành hương ở nơi này nơi kia, chúng ta nhận thấy ở nơi đó thường có rất nhiều tấm bảng tạ ơn, của những người ngoại đạo. Điều ấy chứng tỏ Chúa luôn rộng lòng ban ơn cho tất cả mọi người đúng như lời Ngài thiết tha kêu mời: “Tất cả những ai đang mang gánh nặng nề hãy đến cùng Ta, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho”. Điều ấy cũng nói lên lòng tin mạnh mẽ vượt trên những khác biệt về tôn giáo, văn hóa hay quan điểm, để miễn sao “chạm vào” Đấng Chí Tôn.
Phải chăng lòng tin của họ như đang thức tỉnh lòng tin của chúng ta? Biết đâu chúng ta chỉ giống như đám đông chen lấn Chúa theo thói quen: vẫn dự lễ, cầu nguyện sớm tối mà không nhận ra Chúa đang hiện diện thực sự nơi các Bí tích, đặc biệt nơi Bí tích Thánh thể, nơi Phụng vụ các Giờ Kinh và cụ thể nơi từng anh chị em chúng ta gặp gỡ hằng ngày.
Nguyện xin Chúa giúp chúng con có được một lòng tin vững vàng như vị thủ lãnh hay như người đàn bà bị băng huyết, biết chạy đến “chạm vào” Chúa để lãnh nhận những “phép lạ” Chúa muốn thực hiện trong cuộc đời chúng con. Amen



