Chủ Nhật, 11 Tháng 1, 2026
Trang chủLời ChúaSuy niệm Chúa Nhật - Lễ Trọng“Yêu nhau muôn sự chẳng nề…” (Lc 2,1-14 - Lễ Đêm...

“Yêu nhau muôn sự chẳng nề…” (Lc 2,1-14 – Lễ Đêm Giáng Sinh)

-

“Yêu Nhau Muôn Sự Chẳng Nề…”

(Lc 2,1-14 – Lễ Đêm Giáng Sinh)

Lm. Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

Trong khung cảnh huy hoàng của Đêm Thánh vô cùng, chúng ta tự hỏi. Làm sao một Thiên Chúa cao sang quyền uy vô hạn, chí thánh ngàn trùng lại có thể sống gần gũi, trao ban tình yêu cho con người, hữu hạn, tội lỗi được? Thiên Chúa chưa ai thấy bao giờ, làm sao có thể diễn tả cho con người biết tình yêu của Ngài? Làm sao Thiên Chúa lại trở nên người phàm được?

Chỉ trong tình yêu, những câu hỏi trên mới có lời giải đáp. Thật vậy, trái tim có những lý lẽ mà lý trí không thể giải thích được (Pascal). Tình yêu có những sáng kiến diệu vời, không ai ngờ tới. Truyện kể rằng:

Có một ông vua muốn cưới vợ cho hoàng tử. Ông tập hợp bá quan văn võ lại xin họ góp ý kiến. Theo các khanh, phải kén vợ cho Hoàng tử thế nào đây? Cácquan đề nghị: “xin bệ hạ ban sắc chỉ triệu tập về kinh những thiếu nữ xứng đáng, nết na, nhan sắc, dòng giống hoàng gia… rồi chính hòang tử sẽ chọn một người trong số đó làm vợ”.

Nhưng Hoàng tử lên tiếng rằng: làm như vậy thì hoàng hậu tương lai sẽ không được tự do, và tình yêu đó có vẻ miễn cưỡng vụ lợi, chi bằng để ta tự nguyện làm một thường dân và rong ruổi khắp nhân gian tìm người yêu của mình.

Hoàng tử vừa nói xong, cả triều đình ồ lên: “chắc không được, Hoàng tử làm vậy chắc không được đâu vì sẽ ảnh hưởng xấu đến thanh danh, nguy hiểm đến tính mạng, và biết đâu tình yêu của Hoàng tử sẽ bị khước từ…”

Nhưng hoàng tử cương quyết: “Chỉ khi làm như vậy, ta mới có thể sẻ chia kiếp sống của họ, mới thông cảm và yêu thương họ và họ cũng mới dám thật lòng đón nhận hay khước từ tình yêu của ta”.

Rồi Hoàng tử, trở nên một thường dân, sống trong một ngôi làng nhỏ bé, làm mướn cho một nông phu, chấp nhận muôn vàn nhọc nhằn, hy sinh vất vả mong ước người ta sẽ đón nhận tình yêu tha thiết của mình…

Câu chuyện trên, nghe có vẻ xưa, nhưng nó thực sự đã và đang diễn ra trước mắt chúng ta. Thiên Chúa làm người vì yêu thương chúng ta. Thiên Chúa đã yêu con người từ muôn thủa, và ngay cả khi con người phản bội tình yêu của Ngài thì Ngài vẫn một lòng yêu thương: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một để ai tin vào con của ngài thì được sống” (Ga 3,17).

Đêm nay, chúng ta hân hoan mừng mầu nhiệm Thiên Chúa giáng sinh cứu độ trần gian. Chúng ta hết thảy đều là tội nhân, bất xứng, chẳng có công trạng gì, không tự mình đến gần Thiên Chúa được, thì Thiên Chúa cao sang, uy quyền đã tự nguyện trở nên phàm nhân như chúng ta chỉ vì yêu thương ta (x. Pl 6, 4-10). Thiên Chúa làm người để con người làm Chúa, thánh Irênê đã nói như vậy. Đó thật là một mầu nhiệm vượt quá tâm trí hạn hẹp của chúng ta.

Có ai trong chúng ta đây phải sinh ra trong chuồng bò máng cỏ đâu? Thế mà cách đây hơn 2000 năm Chúa đã sinh ra đời, giữa đêm sương giá rét, trong hang lừa máng cỏ (x. Lc 2,7). Nếu trong tin mừng Luca chương 15 mô tả đứa con thứ, xin chia gia tài, rồi ăn chơi trác tán đến nỗi khố rách áo ôm, đến nỗi phải đi chăn heo, đến nỗi thèm ăn thức ăn trong máng của heo mà không được, thì hôm nay Thiên Chúa giáng thế trong máng ăn của loài vật để tất cả những người hèn mọn, tất cả những người tội lỗi có thể đến gặp và cảm nếm tình yêu của Thiên Chúa làm người. Thiên Chúa làm người để nâng chúng ta lên ngang hàng với Ngài, đúng như cách diễn tả của người Việt Nam ta:

“Yêu nhau muôn sự chẳng nề

Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng”.

Thiên Chúa làm người để con người trở nên Thiên Chúa. Ôi tình yêu thật nhiệm mầu! Trước tình yêu nhiệm mầu khôn sánh đó, con người biết lấy gì đền đáp cho cân? Vâng, tình yêu chỉ có thể đáp đền bằng tình yêu. Vì Thiên Chúa là tình yêu (1Ga 4,6.16), chỉ có tình yêu mới làm thỏa lòng Thiên Chúa. Cho nên, ai sống yêu thương là sống trong Thiên Chúa. Bởi lẽ, Thiên Chúa đã làm người và đồng hóa mình với loài người. Thành thử, bất cứ hành động yêu hay ghét chúng ta làm cho tha nhân là làm cho chính Chúa.

Suy niệm Lời Chúa trong Đêm thánh vô cùng chúng ta có suy nghĩ gì? Làm gì? Sống thế nào khi được Thiên Chúa yêu thương? Thiết nghĩ, chúng ta cùng mở lòng ra chia sẻ tình yêu của Chúa cho mọi người, bất kể họ là ai, bằng những việc làm cụ thể: tha thứ cho người xúc phạm mình, an ủi, giúp đỡ những người cô đơn, đói khổ, bệnh tật… làm như thế là chúng ta đang để Chúa giáng sinh trong chính tâm hồn, trong chính cuộc đời của chúng ta vậy.

Cầu chúc quý ông bà và anh chị em Mùa Giáng Sinh vui tươi, an hòa với muôn phúc lành của Chúa Hài Đồng.

Bài 2:

Thiên Chúa làm người như chúng ta

(Lc 2,1-14 – Thánh lễ đêm Giáng sinh)

Lm. Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

“Chuyện Giáng sinh chỉ là truyện thần thoại. Thật vô lý khi tin rằng Thiên Chúa lại có thể làm người như chúng ta.” Một người cha trong gia đình kia đã dùng lý lẽ ấy để ở lại nhà trong đêm Giáng Sinh. Trong khi vợ và các con ông sốt sắng đi dự lễ, còn ông ngồi một mình giữa căn nhà lạnh, với những suy nghĩ khô cứng và khép kín.

Bên ngoài, gió tuyết nổi lên. Bỗng ông nghe thấy những tiếng đập mạnh vào cửa sổ. Một đàn chim nhỏ đang hoảng loạn tìm nơi trú ẩn. Chúng bay loạng choạng trong đêm tối, liên tục đập vào ô kính, như những sinh linh bất lực trước sức mạnh của thiên nhiên.

Người đàn ông nhìn đàn chim, lòng chợt chùng xuống. Ông nghĩ đến kho lúa phía sau nhà – nơi có thể che chở chúng khỏi cơn giông tuyết. Ông khoác áo, chạy ra mở rộng cửa kho, gọi chúng vào. Nhưng đàn chim vẫn sợ hãi. Chúng không hiểu tiếng gọi của ông, không nhận ra cánh cửa đang mở, chỉ tiếp tục đập đầu vào tấm kính lạnh lùng.

Và rồi một ý nghĩ bừng lên trong ông, đơn sơ mà thẳm sâu:
“Giá như tôi có thể trở thành một con chim, nên một như chúng, thì tôi mới có thể dẫn chúng đến nơi an toàn.”

Chính trong khoảnh khắc ấy, trái tim ông mở ra. Ông hiểu rằng: câu chuyện Đức Kitô không phải là một huyền thoại xa vời, nhưng là một chân lý rất con người. Đấng tạo dựng muôn loài biết rằng: để cứu con người, không thể chỉ đứng từ bên ngoài mà gọi, nhưng phải bước vào bên trong thân phận con người.
Cũng như không ai có thể dẫn đàn chim nếu không trở nên một con chim, thì Thiên Chúa đã chọn con đường duy nhất: làm người.

Đêm nay, chúng ta mừng không phải một câu chuyện đẹp, mà là một biến cố lịch sử làm rung chuyển trời đất:
Ngôi Hai Thiên Chúa đã trở nên một như chúng ta.

Không phải như một vị vua trong quyền lực, nhưng như một hài nhi yếu ớt.
Không sinh ra trong cung điện, nhưng trong chuồng chiên nghèo nàn.
Không được đón tiếp bởi những người quyền thế, nhưng bởi những mục đồng đơn sơ.

Hạ mình đến thế là cùng.
Nếu việc một con người phải hạ mình để trở thành một con chim đã là điều khó hình dung, thì việc Thiên Chúa toàn năng chấp nhận thân phận con người, chấp nhận đói khát, mỏi mệt, bị hiểu lầm, bị khước từ – và cuối cùng là thập giá – thật là mầu nhiệm của tình yêu tự hủy.

Như người cha hạ mình làm ngựa cho con cưỡi, hạ mình làm bạn của con, thì Thiên Chúa cũng cúi xuống, không để hạ thấp con người, nhưng để nâng con người lên.
Thánh Irênê đã nói bằng một câu bất hủ:
“Thiên Chúa đã làm người, để con người được trở nên con Thiên Chúa.”

Đó là lý do khiến đêm nay tràn ngập niềm vui. Không phải thứ vui chóng qua, nhưng là niềm vui được biết mình được yêu đến tận cùng.

Ngôn sứ Isaia đã loan báo:
“Một hài nhi đã sinh ra cho chúng ta, một người con đã được ban tặng cho chúng ta.”
Hài nhi ấy là Chúa, là Đấng Cứu Độ, là Hoàng Tử Bình An.

Vì thế, đất trời không thể im lặng. Thánh Vịnh vang lên:
“Hãy ca tụng Chúa, hãy loan truyền ơn cứu độ.”
Và các thiên thần hát:
“Vinh danh Thiên Chúa trên trời cao, bình an dưới thế cho người thiện tâm.”

Đêm nay, giữa ánh nến, trầm hương, hoa lá và thánh ca, chúng ta không chỉ tưởng nhớ một biến cố đã qua, nhưng đang gặp gỡ một Đấng đang đến.
Người đến để nói với chúng ta rằng: Thiên Chúa không ở xa.
Người đến để dạy chúng ta cách sống yêu thương và hiến dâng.
Người đến để trao ban chính mạng sống mình, hầu chúng ta được sống đời đời.

Giáng Sinh không chỉ xảy ra tại Bêlem năm xưa.
Giáng Sinh đang xảy ra ngay lúc này, trên bàn thờ này.
Đức Giêsu, Đấng đã sinh ra trong máng cỏ, giờ đây đang sinh ra giữa chúng ta trong Thánh Thể.

Chúng ta hãy cùng các thiên thần quỳ xuống thờ lạy.
Vinh danh Đấng vô cùng cao cả đã tự hạ đến tận cùng vì yêu thương chúng ta.

Ước gì trong đêm thánh này, mỗi người chúng ta cũng mở cửa lòng mình, để Thiên Chúa được làm một như chúng ta, và để chúng ta được trở nên một với Người.

Tháng 12 2025
CN
T2
T3
T4
T5
T6
T7
LỊCH XITÔ THÁNH GIA
HÔM NAY
...
Đang tải dữ liệu...

BÀI VIẾT MỚI