Thứ Sáu, 27 Tháng 2, 2026
Trang chủLời ChúaSuy niệm hằng ngàyThứ Năm, Tuần I, Mùa chay (Mt 7,7-12) Cầu Xin Theo...

Thứ Năm, Tuần I, Mùa chay (Mt 7,7-12) Cầu Xin Theo Ý Cha

-

Thứ Năm, Tuần I, Mùa chay (Mt 7,7-12)

Cầu Xin Theo Ý Cha

Lm. Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

Lời Chúa hôm nay, là một niềm vui lớn cho chúng ta là những kitô hữu đang tin cậy vào Chúa, vì Chúa nói: “Anh em cứ xin sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho”. Và như vậy, mỗi khi chúng ta cầu xin theo ý Chúa, theo như Chúa dạy thì chắc chắn Chúa đã nhận lời rồi. Nhưng cần phân biệt ở đây, là thái độ cầu xin của chúng ta và cách thức Thiên Chúa nhận lời. Có thể trong lúc cầu xin chúng ta xin một các chung chung, không tha thiết gì cả hoặc xin mà không đặt hết niềm tin tưởng cậy trông vào Chúa. Chuyện kể rằng:

Một người rất mê leo núi. Ngày kia anh ta trượt chân, té từ đỉnh núi xuống. May thay anh bám được vào một cành cây nằm chơ vơ giữa đỉnh núi và vực thẳm.

Anh hoảng hốt kêu lên: Lạy Chúa xin cứu con.

Từ trên đỉnh núi tiếng Chúa vọng xuống: Con hãy buông tay ra, bàn tay Ta đang hứng đỡ con.

Anh ta liếc nhìn xuống rồi kêu to: Còn ai khác, xin cứu tôi với.

Có khi nào chúng ta cầu xin nửa vời, xin mà không tin như người này không? Hay có khi nào chúng ta cầu xin Chúa với một thái độ tự mãn kể công giống như người Pharisêu trong đền thờ (Lc 18,9-14). Hoặc có khi nào chúng ta xin Chúa phải thực hiện theo ý ta. Trong tập “truyện nhà đạo” có một câu chuyện thế này:

Một ông trùm nọ sống rất đạo đức thánh thiện. Một ngày nọ, có trận lụt lớn xảy ra trong vùng. Khi nước lụt tới nửa nhà, có người chèo thuyền tới cứu ông nhưng ông nói:

– Tôi có đức tin mãnh liệt nơi Chúa, thế nào Chúa cũng đến cứu tôi. Thế rồi, nước lụt tới nóc nhà, cha xứ chèo thuyền đi qua thấy vậy cũng muốn cứu ông nhưng ông vẫn trả lời:

– Con có đức tin mãnh liệt nơi Chúa, Chúa không bỏ rơi con đâu. Thế rồi khi nước lụt qua nóc nhà, ông đã chết đuối. Ông vội vàng trách Chúa:

– Chúa ơi, con có đức tin mãnh liệt như thế, mà sao Chúa bỏ rơi con? Chúa trả lời.

– Con ơi, Ta muốn cứu con lắm chứ, Ta đã gửi hết người này đến người kia đến cứu con mà con đâu có chịu, thế nên Ta đích thân đến đón con đi.

– Ông trùm: ???!!!…

Như thế, mỗi lời cầu nguyện của chúng ta không bao giờ là vô ích cả, lời cầu nguyện của chúng ta luôn được Chúa nhận lời. Tuy nhiên, cách thức và thời điểm Chúa ban ơn cho ta, thì vượt quá lý trí hạn hẹp của chúng ta. Chúa ban cho ta những điều tốt đẹp mà chúng ta cứ tưởng điều đó thật tồi tệ. Chúng ta đã nhận nhiều ơn Chúa ban, nhưng lại nghĩ chưa nhận được ơn gì cả.

Thực tế là nhiều khi chúng ta xin những điều hợp lý chẳng hạn xin Chúa cho học hành giỏi giang, công việc làm ăn phát đạt, xin Chúa cất hết bệnh tật, để có sức khỏe chăn sóc cho gia đình… ấy thế mà như không được. Có phải Chúa không nhận lời? Thực ra, Chúa đã nhận lời, khi ban cho ta sự bình an, khiêm tốn, nhẫn nại, biết yêu thương và quan tâm đến mọi người hơn những gì ta xin. Trong cơn bệnh tật hay lúc thất bại ta lại được nhiều người cầu nguyện, thông cảm, chia sẻ, tha thứ… và được ơn chết lành trong tay Chúa. Đấy chẳng phải là ơn lành bởi Chúa hay sao?

Thiên Chúa là Cha nhân từ còn quảng đại ban cho ta những ân huệ chúng ta không bao giờ nghĩ tới. Có lẽ chưa bao giờ chúng ta xin Chúa ban cho có không khí để thở, ánh sáng để nhìn thấy, nước sạch để ăn uống sinh hoạt… Thế mà, Chúa vẫn cung ứng đầy đủ cho chúng ta.

Vâng, Chúa luôn ban ơn cho ta tùy thời điểm và theo cách thức của Chúa. Nhưng chúng ta có muốn theo ý Chúa hay theo ý ta? Thử ngẫm mà xem, Chúa giỏi hơn ta hay ta giỏi hơn Chúa? Xin cho chúng ta biết theo ý Chúa dưới đất cũng như trên trời. Amen.

Bài 2

Thứ Năm, Tuần I Mùa Chay (Mt 7,7-12)

Kiên tâm cầu nguyện

Lm. Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

Có lẽ tâm tình căn bản của con người đối với các bậc uy linh thần thánh là cầu nguyện, khấn vái van xin rồi đợi mong cho đạt ý nguyện sở cầu. Thế nhưng khi đợi mà không thấy thì lại đâm ra nghi ngờ: lời nguyện mình Chúa có nghe không? Chắc hẳn đã có những lần ta tự hỏi lời nguyện mình Chúa có nghe không? Dường như ý nghĩ đầu tiên của ta là quy trách Thiên Chúa mà ít khi tự hỏi rằng tại sao lời cầu nguyện của ta không được nhận lời, do đâu?

Kinh Thánh cho ta biết nguyên nhân của lời cầu xin không được chấp nhận. Lần kia có người thu thuế và người Pharisêu cùng lên đền thờ cầu nguyện (Lc 18,9-14). Người thu thuế biết mình tội lỗi nên đấm ngực xin Chúa xót thương. Còn người Pharisêu đầy tự mãn khoe khoang công trạng và khinh chê tha nhân. Và kết thúc dụ ngôn, Chúa phán rằng người thu thuế được sạch tội, còn người kia thì không. Hay trong một đoạn Tin Mừng khác, những người Pharisêu xin Chúa làm một dấu lạ từ trời rồi mới tin nhưng Chúa đã không đáp ứng yêu sách của họ (Mc 8,11-13).

Thánh Giacôbê đã có lần nói rõ nguyên nhân khiến cho lời cầu nguyện của chúng ta ra vô hiệu: “Anh em xin mà không được, là vì anh em xin với tà ý, để lãng phí trong việc hưởng lạc” (Gc 4,2-3). Vâng, làm sao những thái độ trịch thượng và những tà ý khi cầu nguyện lại có thể được Chúa nhận lời.

Nhưng Thiên Chúa sẽ nhận lời những người chân thành khiêm tốn phó thác và xin theo ý Thiên Chúa, chẳng hạn Thiên Chúa đã nhận lời cầu nguyện của Gióp, của ba thiếu niên trong lò lửa, của bà Giuđitha hay của hoàng hậu Ét-te giữa lúc dân Do Thái trên bờ diệt vong. Tin Mừng hôm nay bảo đảm rằng: Đấng ngự trên trời sẽ ban những của tốt của lành cho những ai kêu cầu Người (Mt 7,11).

Có người khẳng định Thiên Chúa nhận lời theo ba cách thế này: Ngài có thể ban ngay hoặc để người ta chờ đợi hay lại ban một ơn khác cao quý hơn. Chúng ta có thể kể vài ví dụ: trong Tin Mừng nhiều lần Chúa Giêsu chữa lành ngay những người què quặt, đui mù, câm điếc khi họ có lòng tin. Thiên Chúa cũng ban ơn cho bà Thánh Monica vượt quá lòng kêu xin sau 20 năm chờ đợi. Trong Vườn Cây Dầu, Thiên Chúa Cha đã không ngay lập tức cất chén đắng cho Chúa Giêsu nhưng ban sức mạnh giúp Chúa Giêsu can đảm đi đến cùng con đường cứu độ.

Vì thế, điều quan trọng không phải là ta đã xin bao nhiêu điều, nhưng là ta đã xin với tâm thế nào. Cầu nguyện đích thực không phải là bản danh sách những điều ta muốn Thiên Chúa thực hiện, mà là hành trình để lòng ta được uốn nắn theo thánh ý Người. Khi ta kiên trì cầu nguyện, điều thay đổi trước tiên không phải hoàn cảnh bên ngoài, mà chính là nội tâm ta: từ nóng vội sang nhẫn nại, từ đòi hỏi sang tín thác, từ sợ hãi sang bình an.

Đức Giêsu dạy: “Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta.” Lời kết này cho thấy cầu nguyện không tách rời đời sống. Ai thật sự cầu nguyện thì cũng sẽ sống bác ái; ai thật sự gõ cửa Thiên Chúa thì cũng mở cửa lòng mình cho tha nhân. Lời cầu chân thành luôn sinh hoa trái là một đời sống biến đổi.

Mùa Chay mời gọi ta trở về với trường học cầu nguyện ấy. Hãy xin với lòng khiêm tốn, hãy tìm với lòng tin tưởng, hãy gõ với lòng kiên trì. Và khi Thiên Chúa trả lời — dù bằng cách ban ngay, trì hoãn hay ban điều khác — ta vẫn nhận ra rằng Người luôn ban điều tốt nhất, vì Người là Cha giàu lòng thương xót.

Tháng 12 2025
CN
T2
T3
T4
T5
T6
T7
LỊCH XITÔ THÁNH GIA
HÔM NAY
...
Đang tải dữ liệu...

BÀI VIẾT MỚI