Chủ Nhật, 26 Tháng Năm, 2024

Thứ Ba, Tuần XVIII TN, Mt 14,22-36: Đức Giêsu đi bộ trên mặt nước

THỨ BA TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN

Mát-thêu 14,22-36

Đức Giêsu đi bộ trên mặt nước

Cha M. Basilio Nguyễn Văn Phán, CĐTP

Chuyện kể rằng, một người đàn ông trên một chiếc thuyền nhỏ ở biển. Một cơn bão nổi lên, ập vào con thuyền như muốn nuốt chửng nó. Người đàn ông bắt đầu cầu nguyện. Sau đó, anh ta thấy rõ Chúa Giêsu đang tiến về phía mình, đi trên mặt nước. Nhớ lại câu chuyện từ phúc âm, anh kêu lên, “Lạy Chúa, nếu là Ngài, Xin hãy ra lệnh cho con đi trên mặt nước và đến với Ngài.” Chúa Giêsu nói: “Hãy đến,” người đàn ông mặc áo phao vào, bước qua mép chiếc thuyền, bước lên mặt nước và đến với Chúa Giêsu. Ngài nói với anh ta, “Tại sao con lại nghi ngờ lời nói của ta, hỡi kẻ kém tin?” ông ta đối lại “Con đã không nghi ngờ lời của Ngài.” Chúa Giêsu hỏi, “Vậy tại sao con phải mặc áo phao,” người đàn ông trả lời: “Ồ, thì đó là chỉ ở trong trường hợp này thôi!”

Sự sợ hãi thường làm tê liệt chúng ta. Hôm nay, Tin Mừng mô tả về sự hoảng sợ của các môn đệ khi nhìn thấy một người đi trên mặt nước và họ nghĩ là ma! Nhưng khi Chúa Giêsu nói với họ rằng đó là Ngài, Thánh Phê-rô đã muốn đi trên mặt nước để đến với Chúa Giêsu. Ông đang đi được vài bước thì đột nhiên nhận thấy mình bắt đầu chìm xuống. Tại sao được Chúa cho phép, tại sao đã đang đi mà Phê-rô lại từ từ chìm xuống? Những bước chân kinh nghiệm đầu đời khi đi trên mặt nước đáng ra phải củng cố cho ông càng ngày càng vững vàng hơn chứ! Nhưng ông lại có kinh nghiệm chìm dần xuống. Vì Tin Mừng cho ta thấy rằng, khi Phê-rô tập trung vào Chúa thì ông đi trên nước được ngon lành, nhưng khi thay vì tập trung vào Chúa Giêsu, ông đã tập trung vào gió. Ông bắt đầu chìm xuống khi sự chú ý của ông không phải nơi Chúa Giêsu mà là gió mạnh. Ông đã nhìn xuống thay vì nhìn lên Chúa. Đây cũng là điều xảy ra với chúng ta khi chúng ta ít tập trung vào Chúa Giêsu và tập trung hơn vào những vấn đề và khó khăn của bản thân và của trần thế.

Cũng giống như kinh nghiệm của một cậu thiếu niên đã kể lại: “Tôi với cha tôi. Chúng tôi đã đi đến rừng núi để tìm mây làm ghế. Chúng tôi đi qua những con đường thật khó khăn và khi chúng tôi đến một con lạch sâu thăm thẳm. Để đi qua phía bên kia của con lạch này, chúng tôi phải đi qua một cây cầu treo có dây vịn ở hai bên. Cha tôi là người đầu tiên đi qua sợi dây treo đó. Đến lượt tôi cũng đi qua khi đột nhiên ý nghĩ sẽ bị rơi xuống trong đầu tôi. Tôi run rẩy. Tôi đã không biết phải làm gì cho đến khi cha tôi nói với tôi: ‘Đừng nhìn xuống, hãy nhìn lên!’ Ngay lúc tôi bắt đầu nhìn lên bầu trời và đôi khi nhìn vào cụm mây mà tôi cần. Đột nhiên tôi đến phía bên kia. Tôi đã rất hạnh phúc.

Đừng nhìn xuống, ngước nhìn lên Chúa. Đừng nhìn vào những cơn bão của chúng ta về những vấn đề và khó khăn, nhưng hãy tập trung vào Chúa Giêsu. Hãy giữ con mắt chỉ nhìn vào Chúa Giêsu. Như chúng ta thấy: Sự cám dỗ tự nhiên là người ta hay tập trung vào những khó khăn, gió và sóng, vào cảm giác không kiểm soát được. Hãy điều chỉnh lại tâm hồn và ý chí của chúng ta nơi Chúa Giêsu Ki-tô. Tin tưởng vào sức mạnh và quyền năng cứu độ của Thiên Chúa, Ngài sẽ không làm chúng ta thất vọng. Nếu Ngài đã gọi chúng ta đến một công việc nhất định, theo một cách nào đó, với một mức độ đức tin lớn hơn, Ngài sẽ cho chúng ta những ân sủng cần thiết. Nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta thích sử dụng bùa chú để giải quyết các vấn đề thay vì tín thác vào Thiên Chúa? Có bao nhiêu người trong chúng ta có các vật phẩm tôn giáo, thánh giá và ảnh tượng được làm phép với hy vọng xua đuổi tà ma ác quỷ, rồi sẽ mang theo trên đường phố, treo ngoài nhà của chúng ta vào ban tối để được như một sự bảo đảm an toàn?

Chúng ta đặt niềm tin vào đâu? Chúng ta có đặt nó trong bùa chú, trong mê tín, trong cây nến và phép lạ hay trong Thiên Chúa? Đôi khi Chúa làm dịu giông bão. Thỉnh thoảng Ngài cũng để cơn bão nổi giận và trấn an đứa con của Ngài. Phê-rô đã chìm dần khi sóng gió nổi lên nhưng ông đã kịp bám chặt vào Chúa. Còn chúng ta thì sao?

Lạy Chúa Giêsu, xin Giúp chúng con biết nhìn lên Chúa và chỉ tập trung vào Ngài trong niềm tin yêu phó thác. Đó là cách tốt nhất để chúng con vượt qua được những sóng gió của cuộc đời và đến bến bình an, bến đó chính là Chúa đang mời gọi chúng con, “Hãy đến, hỡi những kẻ đang gồng gánh nặng nề, ta sẽ cho nghỉ ngơi bổi dưỡng.” (x Mt 11,29). Amen.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

 Thứ 3 Tuần IV PS, Ga 10, 22-30: Chiên đích thực của Chúa

 Thứ Ba Tuần IV Phục Sinh Chiên Đích Thực Của...

18 Tháng Mười Hai – Mt 1,18-24

EMMANUEL THIÊN CHÚA Ở CÙNG CHÚNG TA Lm M.Phêrô Khoa Lê...

19 Tháng Mười Hai – Lc 1,5-25

  TIN MỪNG CHO ÔNG BỐ VÀ SỨ VỤ CỦA NGƯỜI...

21 Tháng Mười Hai – Lc 1 39-46

  BỞI ĐÂU TÔI ĐƯỢC MẸ THIÊN CHÚA VIẾNG THĂM Lm M.Phêrô...

22 Tháng Mười Hai – Lc 1,46-56

  BÀI CA NGÀN TRÙNG MAGNIFACAT Lm M.Phêrô Khoa Lê Trọng...

BÀI VIẾT MỚI

spot_imgspot_img

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Thứ Hai Tuần VII Thường Niên, Ga 19,25-27: Đức Maria – Mẹ Hội Thánh

Thứ Hai Tuần VII Thường Niên, Ga 19,25-27 Đức Maria Mẹ Hội Thánh Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist. Một nhà văn kể lại rằng, trong cuộc chiến...

Thứ Bảy Tuần VII Phục Sinh, Ga 21,20-25: Sứ mạng của kitô hữu giữa thế giới này

Thứ Bảy Tuần VII Phục Sinh, Ga 21,20-25 Sứ mạng của kitô hữu giữa thế giới này Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist Đoạn Tin Mừng hôm...

Thứ Sáu Tuần VII Phục Sinh, Ga 21,15-19: Con có yêu mến Thầy không?

Thứ Sáu Tuần VII Phục Sinh, Ga 21,15-19 Con có yêu mến Thầy không? Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist Ba lần Chúa Giêsu hỏi Phêrô: “Con...

Thứ Năm Tuần VII Phục Sinh, Ga 17,20-26: “Để tất cả nên một”

Thứ Năm Tuần VII Phục Sinh, Ga 17,20-26 “Để tất cả nên một” Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist Chương 17 Tin Mừng theo thánh Gioan là...

Thứ Tư Tuần VII Phục Sinh, Ga 17,11b-19: Kitô hữu sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian

Thứ Tư Tuần VII Phục Sinh, Ga 17,11b-19 Kitô hữu sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist   Một tình...

Ngày 14/05, Lễ kính thánh Matthias, TĐ, Ga 15,9-17: Anh em hãy yêu thương như Thầy

Ngày 14/05, Lễ kính thánh Matthias, TĐ, Ga 15,9-17 Anh em hãy yêu thương như Thầy Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist Thi sĩ Xuân Diệu đã định...

Thứ Hai Tuần VII Phục Sinh, Ga 16,29-33: Để trong Thầy anh em được bình an

Thứ Hai Tuần VII Phục Sinh, Ga 16,29-33 Để trong Thầy anh em được bình an Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist Tin Mừng hôm nay, các môn...

Thứ Bảy Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,23-28: Sức mạnh của tình yêu

Thứ Bảy Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,23-28 Sức mạnh của tình yêu Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist. Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu thổ lộ cho...

Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,20-23 : Niềm vui của anh em không ai lấy mất được

Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,20-23 Niềm vui của anh em không ai lấy mất được Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist Tin Mừng hôm nay,...

Thứ Năm Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,16-20: Nỗi buồn của anh em sẽ biến thành niềm vui

Thứ Năm Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,16-20 Nỗi buồn của anh em sẽ biến thành niềm vui Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist. Tin Mừng hôm nay...

Thứ Tư Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,12-15: Thần Chân Lý sẽ dẫn anh em đến sự thật toàn vẹn

Thứ Tư Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,12-15 Thần Chân Lý sẽ dẫn anh em đến sự thật toàn vẹn Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist Ngày 20/09/2008,...

Thứ Ba Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,5-11: Tôi phải làm gì để được ơn cứu độ?

Thứ Ba Tuần VI Phục Sinh, Ga 16,5-11 Tôi phải làm gì để được ơn cứu độ? Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist Trong cuộc sống này, có...