Thứ Năm, Tuần XI, Thường niên, Mt 6,7-15 Tình con thảo đối với Cha

0:00 / 0:00
Giọng Nam
Giọng Nữ

Thứ Năm, Tuần XI, Thường niên, Mt 6,7-15

Tình con thảo đối với Cha

Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist.

Lần dở lại các sách Tin Mừng, chúng ta nhận thấy trong 3 năm rao giảng, Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ nhiều điều. Ấy thế mà Chúa chỉ dạy các môn đệ có một lời kinh, đó là Kinh Lạy Cha.

Có lẽ ngay từ thuở ấu thơ chúng ta đã được ông bà, cha mẹ, các anh chị Giáo lý viên… dạy thuộc nằm lòng Kinh Lạy Cha và mỗi ngày sống chúng ta đọc Kinh Lạy Cha. Thế nhưng khi cầu nguyện chúng ta có cảm thấy vui sướng vì được Thiên Chúa là Cha không? Giả như được làm con ông, cháu cha, con ông to, bà lớn… hẳn chúng ta lấy làm hãnh diện lắm lắm. Đang khi chúng ta thực sự là con Thiên Chúa. Thiên Chúa thực sự là Cha giàu lòng thương xót chúng ta. Vậy thì tại sao ta không cảm nghiệm được niềm vinh hạnh? Sao cuộc sống của ta cứ mang mác buồn, miệng đọc kinh, đi dự lễ đấy mà không có chút tâm tình nào? Phải chăng do chúng ta chưa thực sự sống tình con thảo đối với Thiên Chúa là Cha?

Cuộc sống thường ngày cho ta thấy rõ. Một người con mà có lòng thảo hiếu thì phụng dưỡng cha mẹ một cách ân cần và kính trọng là dường nào. Trái lại, người con bất hiếu sẽ bỏ bê bổn phận đối với cha mẹ. Một cách tương tự, dù chúng ta đã là con Thiên Chúa qua Bí tích Thanh tẩy, nhưng nếu không sống tình mến thiết với Thiên Chúa qua đời sống cầu nguyện, thì chúng ta cũng chỉ là Kitô hữu hữu danh – vô thực. Được vinh dự là con Thiên Chúa, chúng ta có quyền lợi và nghĩa vụ làm cho danh Cha chúng ta được cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện trong mọi công việc thường ngày.

Đàng khác, mỗi lần chúng ta kêu lên với Thiên Chúa “Lạy Cha chúng con…”. Là mỗi lần chúng ta thừa nhận rằng mọi người là anh chị em của ta. Điều đó nhắc nhớ chúng ta không được coi ai là kẻ thù, kitô hữu không có kẻ thù, nhưng hết thảy mọi người đều là anh chị em với nhau. Dù rằng, có khi những anh chị em này không dễ thương, không ngừng gây tổn thương cho ta. Phải chăng vì thế mà Chúa dạy chúng ta phải “tha lỗi cho nhau”.

Thực tế, dù sống trong bậc hôn nhân gia đình hay sống đời thánh hiến, cuộc sống của chúng ta đều có những vui buồn, khó khăn thử thách và cả tội lỗi nữa. Thế nên, chúng ta luôn cần ơn Chúa giúp để nên hoàn thiện mỗi ngày. Vậy, còn chờ gì nữa chúng ta hãy thổ lộ tâm tình kính yêu với Thiên Chúa – Cha chúng ta và thân thưa với Người về mọi nhu cầu theo lời kinh mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta.

Nguyện xin Chúa giúp chúng con không chỉ siêng năng đọc Kinh Lạy Cha mà còn biết sống tâm tình lời kinh này trong cuộc sống thường ngày. Amen.

Thứ Năm, Tuần XI Thường Niên (Mt 6,7-15)
Tình Con Thảo Đối Với Cha
Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist.

Khi lần giở Tin Mừng, chúng ta ngạc nhiên nhận ra rằng giữa muôn điều Chúa Giêsu dạy dỗ, chỉ có một lời nguyện duy nhất Người truyền lại cho các môn đệ: Kinh Lạy Cha. Ngắn gọn, đơn sơ, nhưng chất chứa cả một kho tàng thiêng liêng, lời kinh ấy không chỉ là một công thức cầu nguyện, mà là chiếc cầu nối tình Cha – con giữa trời và đất.

Từ nhỏ, hầu như ai trong chúng ta cũng đã được học và đọc thuộc lòng lời kinh này. Nhưng liệu mỗi lần đọc, lòng ta có thực sự cảm thấy mình đang được gọi Thiên Chúa là Cha? Có thấy mình thật diễm phúc khi là con của một người Cha giàu lòng xót thương, Đấng dựng nên trời đất và biết rõ từng sợi tóc trên đầu ta?

Nếu một người nào đó được gọi là con một vị lãnh đạo quyền uy hay cháu một doanh nhân tiếng tăm, hẳn sẽ thấy tự hào, được nể trọng, được hưởng nhiều đặc quyền. Thế nhưng, chúng ta – những người đã được tháp nhập vào gia đình Thiên Chúa qua bí tích Thánh Tẩy – lại nhiều khi sống như thể mồ côi trong lòng đời. Miệng đọc “Lạy Cha chúng con ở trên trời”, mà lòng lại buốt giá, xa lạ, chẳng chút cảm xúc. Phải chăng chúng ta chưa thực sự sống tình con thảo với Thiên Chúa?

Trong đời thường, một người con có hiếu không chỉ nhớ ngày sinh nhật của mẹ, hay biếu cha đôi chút quà tết, mà còn là người biết lắng nghe, chăm sóc, kính trọng và không bao giờ làm điều gì khiến cha mẹ buồn lòng. Cũng vậy, là con Thiên Chúa không chỉ là một tước hiệu – mà là một cách sống, một tình yêu đáp trả. Đọc Kinh Lạy Cha mà không để lời kinh ấy thấm vào đời sống, thì khác nào người con chỉ biết gọi “cha ơi” trên môi, nhưng sống như thể không có cha.

Trong lời kinh ấy, Chúa Giêsu dạy chúng ta không chỉ thưa với Cha “con”, mà là “chúng con”. Bởi lẽ, tình cha không bao giờ là tình riêng, mà là tình chung. Thiên Chúa không chỉ là Cha tôi, mà là Cha của hết mọi người – cả những người dễ thương và cả những người ta khó lòng ưa nổi. Vì thế, khi ta đọc “Lạy Cha chúng con”, là ta chấp nhận đón nhận nhau như anh chị em, kể cả những người đã từng làm tổn thương ta. Cũng vì thế, Chúa Giêsu đã nối liền lời cầu nguyện với một điều kiện: “Nếu anh em không tha thứ cho nhau, thì Cha các ngươi cũng sẽ không tha thứ cho anh em”.

Sống đời dâng hiến hay sống trong bậc gia đình, ai trong chúng ta mà chẳng có lúc mỏi mệt, sai lỗi, bất toàn? Chính vì thế, lời kinh này luôn là lời cầu cứu và tựa nương. Khi ta mệt mỏi, hãy về với Cha. Khi lòng ta vẩn đục, hãy xin Cha tẩy sạch. Khi bị cám dỗ, hãy nắm chặt tay Cha và thưa: “Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.”

Lạy Cha chúng con ở trên trời, xin giúp chúng con không chỉ đọc thuộc Kinh Lạy Cha, nhưng sống thuộc về Cha, bằng một tình con thảo, bằng một đời sống yêu thương, tha thứ và tín thác. Xin cho mỗi ngày sống của chúng con là một lời kinh sống động, đầy tin tưởng, hy vọng và tình yêu. Amen.

Bài viết liên quan

BÀI VIẾT MỚI