Thứ Sáu Tuần V Phục Sinh, Ga 15,12-17
Yêu như Chúa yêu
Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
“Không ai sống được mà không yêu, không nhớ không thương một kẻ nào” (Xuân Diệu). Yêu và được yêu là sự sống của con người, khi không có điều này, thì cuộc sống trở nên buồn tẻ, vô nghĩa. Thế nhưng trong thực tế, có khi chúng ta lại dễ yêu một cách mù quáng yêu quồng sống vội, yêu vị kỷ, phiếm diện. Chẳng hạn, cha mẹ yêu con nhưng không quan tâm lắng nghe tiếng lòng của con, thương con theo kiểu con muốn gì cũng được, thích gì cũng chiều. Ngoài xã hội, người ta thương nhau kết phe, kết đảng, tâng bốc nịnh hót, bao che cho nhau, để được an toàn, để kiếm tiền bạc địa vị chứ chưa chắc đã có tình thương yêu thật.
Vậy thì, yêu như Chúa đã yêu nghĩa là thế nào? Thưa, là yêu cách quảng đại vô vị lợi, yêu cho đến cùng, yêu đến độ sẵn sàng hiến mạng vì người mình yêu, yêu vì hạnh phúc của tha nhân và đem ơn cứu độ cho tha nhân: “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình”. Chúa đã yêu thương chúng ta bằng tình yêu lớn lao như vậy đó và Chúa dạy chúng ta hãy yêu như Ngài.
Vào năm 1995, xảy ra một trận động đất lớn chưa từng có ở Kôbê, nước Nhật, cả một thành phố hầu như đổ xuống thành một đống gạch vụn khổng lồ. Thiệt hại về người và của rất lớn, đến nỗi các đội cứu hộ phải làm việc ngày đêm để lôi ra khỏi những đống gạch vụn vô vàn người chết, người bị thương.
Trong tai họa vô cùng khủng khiếp ấy, người ta lại khám phá ra một câu chuyện hết sức cảm động, mà tiếng vang của nó còn mạnh hơn cả sức chấn động của cơn động đất.
Đến ngày thứ hai của cuộc tìm kiếm, họ đào lên được dưới tòa nhà đổ nát hai mẹ con vẫn còn sống: Đứa con nhỏ khoảng mấy tháng tuổi vẫn còn thoi thóp, và người mẹ đã hoàn toàn bất tỉnh.
Sau khi cấp cứu cho hai mẹ con vượt qua cơn thập tử nhất sinh, các nhà báo đã phỏng vấn người mẹ:
– Làm thế nào mà cả hai mẹ con chị có thể sống được hai ngày dưới đống gạch vụn ấy? Chị đáp:
– Tuy bị chôn vùi dưới tòa nhà đổ nát, nhưng có một cái đà đã che chắn cho mẹ con tôi. Sau vài tiếng đồng hồ thì con tôi quá đói vì hai bầu sữa của tôi cháu đã uống cạn. Tôi liền mò mẫm trong bóng tối và đụng phải một vật sắc bén. Tôi liền vồ lấy và rạch một đường nơi cổ tay, đẩy miệng con tôi vào cho cháu mút giòng máu nóng. Cháu yên lặng được vài tiếng thì cơn đói lại cào cấu, và cháu lại gào lên khóc. Tôi liền rạch thêm một đường nữa nơi cổ tay bên kia, đưa vào miệng cháu. Sau đó, tôi không còn biết gì nữa?
– Thế chị không nghĩ rằng làm như thế thì chị sẽ chết hay sao?
– Tôi không hề nghĩ đến cái chết của mình, mà chỉ nghĩ làm cánh nào cho con tôi được sống.
Vâng, Tình yêu hy sinh quên mình, tình yêu hiến dâng mạng sống của người mẹ dành cho đứa con trong câu chuyện trên đây, phản ánh sâu sắc lời Chúa truyền dạy chúng ta: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12).
Xin Chúa giúp chúng con biết yêu thương hết mọi người, trong tinh thần khiêm tốn, vị tha như Chúa đã yêu chúng con. Amen.
Bài 2:
Thứ Sáu Tuần V Phục Sinh – Ga 15,12-17
Yêu Thương Nhau
Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
“Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.” (Ga 15,12)
Một lời mời nghe thì đơn sơ – nhưng đi vào thì không dễ. Chúa Giêsu không bảo ta “hãy yêu nhau theo cảm xúc” hay “yêu ai dễ thương”, mà là: “yêu như Thầy đã yêu” – yêu bằng tất cả, yêu không đặt điều kiện, yêu đến tận cùng.
- Tình yêu – hơi thở của cuộc sống
Không ai sống mà không yêu. Thiếu tình yêu, con người trở nên lạnh lùng, trống rỗng, mất định hướng. Nhưng trong thực tế, tình yêu con người thường bị vẩn đục bởi ích kỷ, tính toán, sợ tổn thương. “Tình yêu không phải là cảm xúc, mà là một quyết định.” (Thánh Gioan Phaolô II).
Một người cha, một người mẹ, một người bạn tốt – không yêu chỉ bằng lời, mà bằng sự hiện diện, hi sinh, và kiên trì. Yêu không phải để được đền đáp, nhưng để người khác được sống và lớn lên.
- Chúa yêu – như người bạn hy sinh chính mình
“Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình.” (Ga 15,13)
Chúa Giêsu yêu ta đến độ hiến chính mình trên thập giá, không phải khi ta tốt lành, mà khi ta còn là tội nhân (x. Rm 5,8). Ngài không yêu để được thương lại – nhưng để cứu chuộc.
Câu chuyện người mẹ ở Kobe, Nhật Bản – rạch tay để cho con bú máu mà sống – là một minh họa nhỏ bé của tình yêu lớn lao ấy. Người mẹ không nghĩ tới mình, mà chỉ mong con được sống. “Yêu là trao ban tất cả, và trao chính mình.” (Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu).
Chúa yêu như thế – và mời gọi ta yêu như vậy. Đó không phải chuyện của anh hùng, mà là con đường của người môn đệ.
- Yêu trong đời thường – âm thầm nhưng chân thật
Yêu như Chúa không cần những việc lớn lao. Đôi khi, chỉ là: biết lắng nghe, biết quan tâm, biết nhường nhịn nhau, biết nói một lời cám ơn hay xin lỗi nhau trong cuộc sống thường ngày. “Một hành động nhỏ làm vì tình yêu còn có giá trị hơn một việc lớn làm vì vinh quang.” (Thánh Louis de Montfort)
Chúng ta vẫn có thể hy sinh mạng sống – từng chút một – qua việc trao thời gian, sức lực, lời cầu nguyện cho tha nhân. Đó là những giọt máu âm thầm – dâng lên từ một con tim biết yêu.
- Bạn hữu của Chúa – một vinh dự và sứ mạng
“Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ… nhưng là bạn hữu.” (Ga 15,15)
Làm bạn của Chúa – nghĩa là đi bên cạnh Ngài, cảm nhận nhịp tim Ngài, và học nơi Ngài cách sống vì người khác. Chúa không mời ta làm tôi tớ sợ hãi, mà làm bạn hữu sống yêu thương.
“Tình yêu đích thực không nằm ở lời nói, nhưng ở việc làm.” – Thánh Antôn Padua
Ta chỉ là bạn của Chúa khi sống lời Ngài: “Anh em hãy yêu thương nhau.” Và tình bạn ấy không phải là một ý niệm đẹp, mà là con đường thập giá dẫn đến phục sinh.
“Ở đâu không có tình yêu, hãy gieo tình yêu, bạn sẽ gặt được tình yêu.” (Thánh Gioan Thánh Giá).
Lạy Chúa Giêsu, Chúa gọi con là bạn, dù con còn yếu đuối và ích kỷ. Xin cho con biết đón nhận tình yêu của Chúa và can đảm sống tình yêu ấy mỗi ngày; trong những hy sinh âm thầm, trong những lựa chọn tha thứ, trong một trái tim biết mở ra với anh chị em. Xin cho con biết yêu như Chúa – để tình yêu ấy biến đổi cuộc đời con. Amen.


